Trần Đại Quang và kiếp làm người cộng sản (Việt Hoàng) - Thông Luận

Trần Đại Quang và kiếp làm người cộng sản (Việt Hoàng)

Share This

Ông mất đi rồi, với tình cảm con người dành cho “phần người” trong ông, chúng tôi xin được chia buồn cùng gia quyến của ông. Còn những lời ai oán của người dân dành cho ông vì những việc ông đã làm, trên cương vị của ông lúc còn sống thì ông và gia đình ông phải mang theo suốt đời.


Con người sinh ra, lớn lên, trưởng thành, bệnh tật, ốm đau rồi chết: “sinh, lão, bệnh, tử” vốn là qui luật của muôn đời. Ai rồi cũng phải chết. Con người khi sống luôn suy nghĩ và hành động khác nhau cho nên khi chết họ cũng được/bị đối xử khác nhau. Có hai giai đoạn mà ai cũng cần đến vòng tay yêu thương của gia đình và bạn bè đó là lúc sinh ra và khi mất đi. 

Một cái chết đang được dư luận quan tâm đó là ông Trần Đại Quang, đương kim chủ tịch nước vừa mất ngày 21/9/2018. Trên mạng xã hội dư luận cũng cho rằng ông Đỗ Mười, cựu tổng bí thư đảng cộng sản cũng đã chết.

Cái chết của ông Quang đã gây tranh cãi trên mạng xã hội khi nhiều người dân thay vì tỏ ra thương tiếc ông thì họ lại chỉ trích những việc ông đã làm khi còn là bộ trưởng bộ công an và trên cương vị chủ tịch nước. Nhà báo Đào Tuấn cho rằng “người chết thì không có lỗi” và Blogger Trịnh Hữu Long thì có bài viết “về nghĩa tử là nghĩa tận”…

Dù thương xót hay hả hê về cái chết của ông Quang thì mỗi người đều có lý do của mình tùy theo hoàn cảnh cụ thể. Vì sao lại có chuyện trái ngược như vậy trước cái chết của một con người? Chúng ta cần biết rằng những người cộng sản lãnh đạo có chức quyền đều có một cuộc sống không bình thường. 

Nguyên nhân sâu xa của nó bắt nguồn từ chủ nghĩa cộng sản, một trong những đặc tính cơ bản của chủ thuyết này là: Vô tổ quốc. Những người cộng sản muốn xây dựng thế giới đại đồng, xóa bỏ biên giới quốc gia, xóa bỏ giai cấp. Ông Hồ trước khi mất, có viết trong di chúc là ông sắp được về “thế giới người hiền của Mác và Lênin” chứ không phải về với ông bà tổ tiên. 

Trái tim của người cộng sản dành cho đồng bào, cho gia đình, cho tình yêu một chổ đứng rất không đáng kể. Tố Hữu từng viết:

 Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ.
Anh dành cho đảng phần nhiều,
phần cho thơ và phần để em yêu”.

Khi kết nạp đảng mọi đảng viên phải tuyên thề suốt đời trung thành với đảng, sẵn sàng hy sinh cho lý tưởng của đảng. Tất cả những ai không đi theo đúng đướng lối chủ trương của đảng (dù chủ trương đó đúng hay sai) đều bị trừng phạt thảm khốc.

Chính vì thế mà mỗi người cộng sản phải sống với hai con người, một con người bình thường và một con người cộng sản. Con người bình thường của họ thì giống như bao người khác, cũng có yêu thương, tình cảm, vui buồn, gia đình, bè bạn…Còn con người cộng sản thì lại hoàn toàn khác: Độc đoán, cực đoan, nhẫn tâm, không có tình người, tình đồng bào…Những cái này người cộng sản gọi là “tính đảng”. Ai muốn được thăng tiến thì “tính đảng” phải cao. “Tính đảng” càng cao thì “tính người” càng thấp. 

Ông Quang có thể là một người chồng, một người cha gương mẫu, biết yêu thương, chăm sóc và quan tâm đến vợ con. Ông có thể là người anh tốt biết lo lắng và vun vén cho anh em. Ông cũng có thể là người bạn chân thành, quí trọng bạn bè…Nhưng khi rời gia đình đến cơ quan để làm “người cộng sản” thì ông sẽ không hề áy náy lương tâm hay ngập ngừng khi hạ bút ký vào những văn bản hay quyết định của đảng mà có thể gây ra cái chết hay đày đọa cho hàng trăm, hàng vạn, hàng triệu người khác. Việc ông ký Luật An ninh mạng là một ví dụ.

Trong 3 năm ông làm bộ trưởng công an có đến hơn 260 người bị chết trong lúc bị tạm giam. Hàng trăm người dân Việt nam vô tội, chỉ vì bày tỏ chính kiến khác với đảng mà bị bỏ tù hàng chục năm trời trong đó có những bà mẹ trẻ đang phải nuôi con nhỏ như Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay chị Trần Thị Nga. Dưới thời ông, lực lượng công an “còn đảng còn mình” trở nên hung bạo và mất tính người chưa từng thấy. Công an hành hung cả những người bệnh tật, thậm chí tàn phế như anh Đinh Văn Hải, bị công an Di Linh Lâm Đồng đánh đến trọng thương. Bao nhiêu vụ án oan sai, bao nhiêu cái chết tức tưởi trong đồn công an, bao nhiêu mảnh đời rách nát vì bị mất nhà mất cửa vì chính sách cưỡng chế đất đai…ông đều biết. Và ông đã làm gì cho họ? 

Ông đã không làm gì cả. Ngay cả lúc ốm đau bệnh tật sắp chết ông còn cố ký vào Luật An ninh mạng để bảo vệ chế độ bằng cách bịt miệng người dân. “Tính đảng” đã lấn át hoàn toàn ‘tính người” trong ông. 

Tất nhiên gieo gì thì được nấy. Ông sẽ được đảng của ông tổ chức quốc tang rình rang, ông sẽ chôn ở những nơi phong cảnh hữu tình, đảng sẽ không tiếc những lời có cánh dành cho ông. Tuy nhiên với người dân, những người đang bị đảng của ông cai trị (mà ông từng là một nhân vật quan trọng) không thể nào ca tụng hay thương xót ông được. Có bao giờ ông nghĩ đến họ hay làm cho họ một điều gì tốt đẹp đâu mà giờ ông có thể trông chờ lòng thương từ họ?

Nếu có thế giới tâm linh sau khi chết thì e rằng linh hồn ông khó mà siêu thoát khi tiếng oán than của người dân đối với ông không bao giờ dứt. Chết không có nghĩa là hết. “Cọp chết để da, người chết để tiếng”, tiếng đời dành cho ông và đồng đảng của ông luôn là tiếng oán hận ngút ngàn đến muôn đời. 

Ông mất đi rồi, với tình cảm con người dành cho “phần người” trong ông, chúng tôi xin được chia buồn cùng gia quyến của ông. Còn những lời ai oán của người dân dành cho ông vì những việc ông đã làm, trên cương vị của ông lúc còn sống thì ông và gia đình ông phải mang theo suốt đời.

Thật khó để trông chờ vào sự thay đổi của những người cộng sản già nua và lú lẫn nhưng chúng tôi vẫn hy vọng những người cộng sản trẻ đang đương chức và còn sống rút ra bài học cho mình, hãy cùng với các tổ chức dân chủ đối lập đứng đắn và có viễn kiến dân chủ hóa đất nước. Một nước Việt Nam dân chủ không nhằm tiêu diệt hay hạ nhục những người cộng sản mà để mang lại tự do và nhân phẩm cho chính họ, để họ được sống và được chết như những con người bình thường.

Việt Hoàng (22/9/2018)

  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét