Bao giờ Việt Nam trở thành quốc gia tử tế (Võ Ngọc Ánh) - Thông Luận

Bao giờ Việt Nam trở thành quốc gia tử tế (Võ Ngọc Ánh)

Share This
Khi nào cộng sản Việt Nam còn cai trị bằng sự đàn áp tiếng nói chính đáng của người dân, ủng hộ các nhà nước độc tài thì lúc đó Việt Nam chưa thể là một quốc gia dân chủ, văn minh. (Võ Ngọc Ánh)


Trong nước cộng sản Việt Nam không thiếu luật, thủ đoạn để đàn áp tiếng nói thúc đẩy để có một xã hội dân chủ, tự do, văn minh. Bên ngoài nhà nước ấy luôn ủng hộ, cảm tình với các thể chế độc tài. 

Ước muốn để trở thành một quốc gia tử tế, được thể giới nể phục, mâu thuẫn với cách thức mà nhà nước cộng sản Việt Nam đang hành xử.

Chính Quyền Đê Tiện

Khi ông Lê Đức Anh, nguyên đại tướng, chủ tịch nước XHCN Việt Nam chết, tài khoản của Facebook của Bạch Cúc Homestay đã chia sẻ dòng tâm trạng: “Xin chia buồn cùng anh em nước láng giềng đánh chiếm đảo Gạc Ga và xin chia vui cùng toàn thể dân tộc Việt Nam”. 

Rất nhanh chóng, đội ngũ dư luận viên đông đảo được hưởng lương, quyền lợi từ đảng cộng sản đã review miệt thị, báo cáo xấu về Bạch Cúc homestay. Khiến địa điểm này mất định vị, chủ nhân trước nguy cơ mất khách. 

Đây là một trong hàng trăm vụ việc mà chính quyền Việt Nam đã mượn tay dư luận viên để đàn áp người dân.

Dư luận viên là sự tiếp nối truyền thống đấu tố đã hình thành trong thời cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm... của thể chế XHCN trong thời đại internet hiện nay. Nó chỉ thay đổi về phương pháp chứ bản chất của cộng sản không thay đổi.

Phải có đến hàng trăm tổ chức, hàng triệu cá nhân được chính quyền cộng sản Việt Nam phung phí tiền thuế của dân để trả lương, quyền lợi, dung dưỡng. Họ cai trị dân Việt bằng áp đặt nỗi sợ, “cả vú lấp miệng em” bên cạnh giấy mời, còng số tám, dùi cui, súng, tòa án, nhà tù, báo chí... 

Ngoài các đối tượng hoạt động trên bàn phím, bộ máy an ninh nhà nước cộng sản đã dung dưỡng, sai khiến các đối tượng từ đánh người đến việc quăng nhớt, chất thải... vào gia đình các nhà hoạt động xã hội không thuộc phe cầm quyền. Gần đây còn mở rộng sang việc hăm dọa, đánh người, bắt bớ người dân phản đối các trạm thu phí BOT. 

Để biện hộ cho những hành động đê tiện thông đồng với tội ác, vô luật pháp, chính quyền đổ thừa cho, “quần chúng tự phát”, không ghi nhận, thụ lý hồ sơ, điều tra vụ việc. Công an và côn đồ đối nghịch nhau, nhưng lại đang sống cộng sinh lẫn nhau.

Vụ án giết người, giấu xác trong bê tông ở Bình Dương xảy ra trong tháng năm vừa rồi được chính quyền, công an nhanh nhảu định hướng dư luận do nghi phạm đang tu luyện Pháp Luân Công. Đã có nhiều bài báo, hàng trăm trang mạng hùa theo công an buộc tội trực tiếp Pháp Luân Công. Tuy nhiên, đến lúc này công an chưa đa ra được chứng cứ để khẳng định nhóm nghi phạm đã luyện tập Pháp Luân Công. Và sự việc về sau càng chứng minh điều này không phải sự thật.

Do đó, việc người tốt bị đàn áp, xử tù không phải ngạc nhiên. Đầu tháng năm vừa rồi, thầy giáo Đặng Nguyên Triết, giáo viên trường THPT Tôn Đức Thắng, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận lập nhóm “rủ rê lượm rác” làm sạch môi trường đã bị chính quyền xử phạt. Và hàng ngàn con người lên tiếng cho tự do dân chủ bị cầm tù không phải điều lạ.

“Ngưu Tầm Ngưu Mã Tầm Mã”

Với thế giới dân chủ, văn minh Việt Nam khao khát được có bang giao để xuất khẩu hàng hóa, nhập công nghệ. Tuy nhiên, trong chính sách đối ngoại Việt Nam luôn công khai ủng hộ và thể hiện cảm tình với các nước độc tài.

Nhiều tờ báo ở Việt Nam (đặc biệt phía bắc) gọi những người lính Nga ủng hộ Assab bị chết tại Syria một cách đầy thương tiếc bằng từ “hy sinh”. Giới lãnh đạo Việt Nam luôn xem người như ông Assab, Putin, Maduro là đồng minh, bạn hữu chứ không phải các lực lượng đấu tranh cho tiến trình dân chủ ở đất nước này.

Vô cảm với người dân Venezuela trong cảnh bần cùng do chính phủ, cộng sản Việt Nam dành sự ủng hộ cho Maduro và người tiền nhiệm trong sự mệ muội CNXH với nhau. 

Việt Nam luôn ủng hộ các nhà nước độc tài kiểu như Iran, Nga, Syria, Cuba, Venezuela, Trung Quốc... Trong con mắt cai trị độc tài của mình, Việt Nam không hề thấy người dân ở các nước này bị bóp nghẹt, trở nên khốn khổ, thua kém... 

Cộng sản Việt Nam cũng không ngại ngần hành động như một tên tội phạm quốc tế qua việc sang Đức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Điều này làm thỏa mãn cái tôi ích kỉ của một số người, nhưng nói lên bản chất của nhà nước ấy luôn hành xử theo kiểu vô pháp. Không lâu sau vụ Trịnh Xuân Thanh, đám nha sai kia lại tiếp tục sang Thái Lan bắt cóc Trương Duy Nhất. 

Khi nào cộng sản Việt Nam còn cai trị bằng sự đàn áp tiếng nói chính đáng của người dân, ủng hộ các nhà nước độc tài thì lúc đó Việt Nam chưa thể là một quốc gia dân chủ, văn minh.

Võ Ngọc Ánh (3/6/2019)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét