Bỏ đảng để cứu đảng (Sơn Dương) - Thông Luận

Bỏ đảng để cứu đảng (Sơn Dương)

Share This
Trí thức xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã không nhiều thì ít có trách nhiệm trong việc giúp Đảng cộng sản Việt Nam từ lúc không chính danh, không chính đáng và nhiều khuất tất hiện nay lên cầm quyền. Tập thể này phải nhận lấy trách nhiệm thay đổi Đảng cộng sản để đưa đất nước ra khỏi bế tắc : tái lập các quyền tự do của công dân đã bị tước đoạt, tổ chức đối thoại và thực hiện hòa giải và hòa hợp dân tộc. (Sơn Dương)
 
Trên thế giới hiện nay, là một người có kỹ năng chuyên môn, trí thức,có cả một bầu nhiệt huyết cống hiến cho sự phồn vinh xã hội, bạn có tham gia phục vụ một tổ chức nổi tiếng lừa đảo, tiếm danh, buôn bán phế phẩm hết thời dựa trên quảng cáo bịp bợm, để lập thân ?
Câu trả lời chắc là không. Ấy vậy mà trên mặt chính trị thì lại có lắm vấn đề.Tổ chức chính trị có tên là Đảng cộng sản Việt Nam có đầy đủ các đặc tính của tổ chức lừa đảo trên nhưng số người tự nguyện xung phong phục vụ Đảng cộng sản rất nhiều, theo thông tin của cộng sản Việt Nam hàng năm có đến chục ngàn người. Dù số người xin ra, hay tuyên bố công khai bỏ đảng cũng không ít.
Câu hỏi cần đặt ra những người còn phục vụ trong Đảng cộng sản Việt Nam này là ai vậy ? Tại sao họ lại đi lập thân qua một tổ chức chính trị lừa đảo mà không cảm thấy xấu hổ hoặc bỉ nhục ? Họ thật sự say mê chủ nghĩa cộng sản và muốn giúp Đảng cộng sản Việt Nam áp đặt cái chủ nghĩa xã hội lên Việt Nam ? Hay tầng lớp nàychỉ là nạn nhân của một sự lừa bịp tri thức để rồi há miệng mắc quai ? Hay họ bóp cổ lương tâm của họ để ngậm miệng ăn tiền, tích sản vội vã để khi cộng sản sụp đổ họ sẽ chạy sang Mỹ có cái để mà ăn dần dà cho qua hết đời ? Nhưng dù rơi vào trường hợp nào, sự tiếp tục tham gia vào Đảng cộng sản Việt Nam là bản án sỉ nhục cho tầng lớp trí thức xã hội chủ nghĩa vì không ai có thể buộc phải tham gia tổ chức lừa đảo.Nếu tầng lớp trí thức này hiểu được giá trị đích thực của một con người là ở chỗcon người sẽ là chứ không phải con người đã là, họ phải có một thái độ như Giáo sư Chu Hảo trong ngày 26 tháng 10 vừa qua.
dcsvn2
Nếu tầng lớp trí thức hiểu được giá trị đích thực của một con người là ở chỗ con người sẽ là chứ không phải con người đã là, họ phải có một thái độ như Giáo sư Chu Hảo trong ngày 26 tháng 10 vừa qua.
Giáo sư Chu Hảo là một trí thức xã hội chủ nghĩa đã có 45 năm tuổi đảng. Ông được cộng sản Việt Nam tin dùng cho làm đến thứ trưởng bộ Khoa học và Công nghệ. Nhưng cái lý do khiến ông dấn thân hợp tác với đảng trong 45 năm, oái ăm thay, cũng là lý do đảng kỷ luật ông hôm nay. Giáo sư Chu Hảo đã biết Đảng cộng sản Việt Nam là ai, nhưng ông hợp tác với đảng vì có ý muốn cải thiện, sửa đổi ‘để góp phần đấu tranh xây dựng’ đảng. Thật đáng tiếc, nỗ lực cá nhân trong ‘tư cách hợp pháp trong nội bộ tổ chức đảng’ đã trở thành lý do đảng sa thải ông. Ngày 26 tháng 10 năm 2018 ông nói huỵch toẹt ra điều ông đã che giấu cho Đảng cộng sản Việt Nam trong thiện ý xây dựng đảng.
Trong lá thư tuyên bố từ bỏ Đảng cộng sản Việt Nam, ông nói : "Nhưng càng ngày tôi càng nhận thức rõ hơn rẳng tổ chức chính trị mà mình tham gia không có tính chính danh, hoạt động không chính đáng, có nhiều khuất tất, ngày càng thoái hoá, đi ngược lại quyền lợi của dân tộc và xu thế tiến bộ của nhân loại".
Những nhận định của giáo sư Chu Hảo về bản chất của Đảng cộng sản Việt Nam không mới nhưng lần đầu tiên tính chính danh, chính đáng, sự khuất tất của Đảng cộng sản Việt Nam đã được một trí thức xã hội chủ nghĩa nêu lên. Vậy tầng lớp trí thức xã hội chủ nghĩa Việt Nam có đến hàng trăm ngàn người có nên xét lại ‘tư cách hợp pháp trong nội bộ tổ chức đảng’ để tiếp tục phục vụ đảng hay không ?
Đằng nào thì ông Chu Hảo cũng bị kỷ luật. Ông đã nhảy trước khi bị đạp. Những lý do ông đưa ra, như thế, có vẻ để nhắn nhủ lại với những trí thức như ông phải có một thái độ hơn là một lý do biện minh cho cá nhân. Tầng lớp trí thức xã hội chủ nghĩa khá đông đảo, dù trong dạng nào, cũng đã giúp cái chế độ chậm lại ngày bị sa thải. Đa số đã bỏ đảng trong lòng, nhưng phong trào dân chủ hóa Việt Nam sẽ nhanh hơn khi họ bỏ đảng ra mặt. Đã đến lúc nhưng trí thức còn có lương tri yêu đảng và yêu dân tộc, phải có thái độ nghịch thường : bỏ đảng để cứu đảng. Và nếu yêu nước hơn yêu đảng, bỏ đảng để cứu nước.
Họ phải chấp nhận trách nhiệm của họ. Giai cấp trí thức xã hội chủ nghĩa là một vấn đề cho phong trào dân chủhóa VN, là một yêu cầu cấp bách của tình hình chính trị thực tiễn Việt Nam hôm nay. Cuộc cách mạng nào cũng phải do tầng lớp trí thức lãnh đạo. Thiếu sự tham gia của tầng lớp này vào phong trào dân chủ, tiến trình dân chủ hóa Việt Nam chậm lại.
Đảng cộng sản Việt Nam không có chính danh
Tính chính danh của một tổ chức chính trị chỉ có thể, và duy nhất, đến từ sự ủy nhiệm của người dân. Sự ủy nhiệm này phải được thể hiện qua một cuộc bầu cử phổ thông tự do, ‘không có ai bị loại từ vòng gởi xe’, nói theo ngôn ngữ thời đại. Lá phiếu của người dân bảo đảm tính chính danh của tổ chức chính trị chứ không phải vì là thành viên của tổ chức Liên Hiệp Quốc, được tổng thống Mỹ hay Giáo hoàng tiếp đón. Tính chính danh càng không bị áp đặt bằng bạo lực. Không có sự ủy nhiệm từ lá phiếu của người dân không có tổ chức chính trị nào có chính danh.
Luận cứ duy nhất để biện minh cho sự độc quyền lãnh đạo đất nước hiện nay dựa vào điều 4 bị áp đặt vào Hiến pháp Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam : Đảng cộng sản Việt Nam đã đánh thắng cả ba đế quốc Pháp, Nhật, Mỹ. Sự tuyên truyền dai dẳng đã làm cho sự áp đặt vô lý, bất chấp lẽ phải và công lý này không ai buồn phản biện nhưng không phải vì thế mà mặc nhiên nó được thừa nhận. Từ bao giờ và ở đâu có cái lý lẽ vì thắng 3 đế quốc nên chỉ có Đảng cộng sản Việt Nam mới được lãnh đạo suốt đời ? Khi một chung cư bị hỏa hoạn, mọi người đều có trách nhiệm chữa cháy, nhưng có một nhóm người tiêu diệt mọi người chữa cháy để độc quyền chữa cháy. Thậm chí còn đánh đập, trấn áp và báo cho Mật thám Tây giết người chữa cháy ! Đến khi hết cơn hỏa hoạn, nhóm người này tự nhận là gia chủ, đánh đập trấn áp chủ nhà, cầm cố tài sản chung cư và thậm chí như đã thấy hiện nay, lăm le bán cả chung cư Việt Nam ! Luận cứ của Đảng cộng sản Việt Nam là sự áp đặt của bọn côn đồ không kính trọng một ai, kể cả lẽ phải và công lý. Nó được cộng sản Việt Nam đóng như đinh vào Hiến pháp Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam mà viện vào đó để cai trị đất nước vĩnh viễn. Chính cộng sản Việt Nam đã biến Hiến pháp Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thành một trò hề qua sự áp đặt quyền đại diện cho người Việt Nam.
Chính sách không chính đáng
Khi đã không có chính danh thì không thể có sự chính đáng trong các chính sách cai trị. Sự chính đáng chỉ có thể tìm thấy qua các dự án chính trị khả thi của các tổ chức chính trị đã được trình bày trước cử tri trước cuộc bầu cử để thuyết phục sự tín nhiệm của toàn dân. Mọi chính sách áp đặt không nhằm đem đến an sinh cho người dân, an ninh cho đất nước và tương lai dân giàu nước mạnh đều không chính danh.
Chính sách Cải cách Ruộng đất năm 1956 của cộng sản Việt Nam tại miền Bắc đã tố cáo tính không chính danh, không chính đáng các chính sách của cộng sản Việt Nam. Đại cuộc khủng bố, phá hoại giềng mối đạo đức xã hội, giết người ‘long trời lở đất’ với hơn 172 ngàn nạn nhân nhằm cướp đoạt tài sản của người dân do Đảng cộng sản Việt Nam tổ chức là một xú tích để đời của một tổ chức chính trị bất nhân. Đến nay những nạn nhân vẫn chưa được phục hồi danh dự, tài sản không được trả lại và sự tan vỡ đạo đức trong xã hội chưa được hàn gắn… là món nợhòa giải dân tộc mà cộng sản Việt Nam đã vay và không trả cho người Việt Nam.
Đến khi cộng sản Việt Nam chiếm được miền Nam xú tích này được lập lại tinh vi hơn, tác hại hơn dù tính bất nhân vẫn y nguyên. Chính sách Cải tạo Công thương nghiệp miền Nam do đồng chí Đổ Mười (hồn nay đã thành quỷ) lãnh đạo. Chính sách trấn áp, tước đoạt tài sản người Việt Nam tại miền Bắc được lặp lại đã khiến người miền Nam lần đầu tiên phải ăn bo bo, loại thực phẩm cho súc vật, được cộng sản Việt Nam tuyên truyền là cao lương ! Sự chính đáng nào có thể biện minh được từ sự cướp đoạt tài sản người dân ?
Tính không chính đáng của cộng sản Việt Nam còn phải được nhìn thấy qua kỳ tích xua đuổi người Việt Nam phải bỏ quê cha đất tổ đi lập cư nơi xứ người. Người Việt Nam là một dân tộc gắn chặt vào tổ tiên, vào đất và nước VN. Trong 100 năm thực dân Pháp tàn ác khủng khiếp theo văn chương cộng sản Việt Nam, cũng không thể làm người Việt Nam bỏ nơi chôn nhau cắt rún. Quân phiệt Nhật làm chết đói 2 triệu người cũng không làm người Việt Nam nao núng bỏ xứ ra đi. Đế quốc Mỹ chỉ trong 20 năm bóc lột thì càng không thể làm việc này. Nhưng khi cộng sản Việt Nam chiếm đóng miền Nam, chỉ trong 10 năm thôi, đã có hơn 2 triệu người bỏ nhà cửa, bỏgia đình ông bà tổ tiên, bỏ gia phả để chạy trốn ra biển tìm sinh lộ. Một xú tích không tiền khoán hậu của cộng sản Việt Nam mà chưa có một chế độ nào thực hiện được trên toàn thế giới. cộng sản Việt Nam , vì thế, phải là tổng lực sự tham tàn, ác độc, cướp bóc của cả 3 đế quốc sừng sỏ gộp lại mới có thể làm được kỳ tích để đời này.
Đảng cộng sản Việt Nam nhiều khuất tất
Phương thức hoạt động thông thường của các tổ chức không chính dánh, chính sách không chính đáng là che dấu sự thật cho đến khi không dấu được nữa. Đảng cộng sản Việt Nam là một tổ chức có quá nhiều khuất tất từ nội bộ đảng đến nhân sự, đến chính sách và tài sản, tác hại trong quá khứ và hiện tại. Thậm chí mới đây cộng sản Việt Nam còn lấy mộc ‘quốc hội’ đóng lên luật bảo mật và giải mật. Có quá nhiều khuất tất nên phải có luật để bảo mật.
Chỉ khi Đảng cộng sản Trung quốc cho công bố công hàm năm 1958 của ông thủ tướng cộng sản Việt Nam Phạm Văn Đồng nhìn nhận chủ quyền của Trung quốc trên biển Đông thì người ta mới biết vì sao cộng sản Việt Nam không dám kiện Trung Quốc ra Tòa án Quốc Tế. Kiện là thua tối mặt.
Khi cộng sản Việt Nam lật lộng không vừa lòng Trung Quốc, người ta sẽ biết thêm nhiều khuất tất khác nữa về cộng sản Việt Nam. Khi cần phải ghìm đầu cộng sản Việt Nam vào bùn, cộng sản Trung Quốc sẽ đưa ra những tài liệu đúng thời điểm mà cộng sản Việt Nam không chống chế được.
Mật ước Thành Đô 1990 đã bị cộng sản Việt Nam liệt vào hàng bí mật quốc gia, trí thức xã hội chủ nghĩa nào muốn tìm hiểu, sẽ bị kỷ luật như Giáo sư Chu Hảo. Nếu Mật ước Thành Đô chỉ nói về chuyện Cam Bốt, không có lý gì khi về Việt Nam, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Linh… bắt đầu một tiến trình Bắc thuộc (theo cựu bộ trưởng ngoại giao cộng sản Việt Nam Nguyễn cơ Thạch). Khuất tất nào chưa giải đáp khi cộng sản Việt Nam bắt đầu những chính sách lớn của đảng như giao Tây Nguyên cho Trung Quốc khai thác ? Tiếp theo đó là hàng loạt những đặc khu kinh tế được mở ra tại những địa điểm phòng thủ chiến lược khắp mọi miền đất nước Việt Nam dành cho người Trung Quốc. Không có một quân đội nào có thể phản công khi mọi cứ điểm phỏng thủ đã nằm trong tay giặc. Và mới đây, ngày 10/6, nếu không có sự đồng loạt xuống đường phản đối của người dân đã chấp nhận sự đánh đập tàn bạo của công an, luật đặc biệt hành chánh dành cho các đặc khu Phú Quốc, Vân Phong, Vân Đồn đã bị cộng sản thông qua.
Trong khi Điều 28 Hiến Pháp chủ nghĩa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ấn định :
"1. Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và cả nước.
"2. Nhà nước tạo điều kiện để công dân tham gia quản lý nhà nước và xã hội ; công khai, minh bạch trong việc tiếp nhận, phản hồi ý kiến, kiến nghị của công dân".
Thì Luật bảo vệ bí mật nhà nước đã khóa mồm hiến pháp. cộng sản Việt Nam tồn tại nhờ vào những sự khuất tất được luật pháp cộng sản Việt Nam bảo vệ. Vậy chuyện khuất tất là đặc điểm nằm từ trong DNA của cộng sản Việt Nam.
Hợp đoàn gây sức mạnh
Giáo sư Chu Hảo không phải là người đầu tiên công khai bỏ đảng. Trước ông đã có những công thần của chế độ như các ông Trần Độ, Phạm Quế Dương, Bùi Tín, Nguyễn Đình Cống, anh em nhà Huỳnh Tấn Nhật, Bùi Minh Quốc… bỏ đảng. Sau ông Chu Hảo đã có hơn 10 trí thức khác đồng loạt bỏ đảng để phản đối đảng. Đặc biệt có ông Nguyễn Trung, từng là cố vấn cho cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt và đại sứ cộng sản Việt Nam tại Thái Lan. Ông Nguyễn Trung là một công thần, một nhân sĩ, một nhà trí thức xã hội chủ nghĩađáng kính trọng đã viết nhiều bài chính trị dâng lên đảng yêu cầu cần phải làm để còn kịp cứu nước. Tấm lòng ông này đối với đảng, đối với nước không thể phủ nhận. Nhưng đến nay, ông Nguyễn Trung cũng đành phải bỏ đảng để cứu đảng.
Trí thức xã hội chủ nghĩa, ít nhiều có trách nhiệm đã tạo nên Đảng cộng sản Việt Nam không chính danh, chính đáng và nhiều khuất tất hiện nay. Tập thể này phải nhận lấy trách nhiệm thay đổi Đảng cộng sản đã không như mong ước. Mượn lời nguyên Tổng Bí thư Đảng cộng sản Nam Tư Milovan Djilas "20 tuổi mà không theo Cộng sản là không có trái tim. 40 tuổi mà không từ bỏ Cộng sản, là không có cái đầu", tầng lớp trí thức xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thường đã trên 40 tuổi, nếu chỉ biết gật thôi, thì cũng như không có đầu. Trí thức xã hội chủ nghĩa Việt Nam qua sự nhắn nhủ của đồng nghiệp Chu Hảo hãy chứng tỏ có cái đầu. Bỏ đảng đồng loại, bỏ đảng như một phong trào phản tỉnh, sẽ khiến Đảng cộng sản Việt Nam tỉnh ra, xét lại và cải cách chế độ cho hợp lòng dân.
Đảng cộng sản Việt Nam không bao giờ thay đổi cho đến khi bị buộc phải thay đổi. Hành động của đảng viên cùng bỏ đảng sẽ buộc được Đảng cộng sản Việt Nam phải thay đổi. Vấn đề là buộc bằng cách nào khi chưa có được phong trào bỏ đảng đồng loạt. Nhưng trên mặt lý luận thì đã có ông Chu Hảo kiện toàn.
Sơn Dương
(10/11/2018)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét