Những kẻ mộng du (Việt Hoàng) - Thông Luận

Những kẻ mộng du (Việt Hoàng)

Share This
...dù là "mộng du cộng sản" hay "mộng du dân chủ" thì cũng đều nguy hiểm và có hại. Đã đến lúc người dân và trí thức Việt Nam cần nhận diện rõ các loại mộng du này để tẩy chay và tránh xa chúng. Chỉ khi đó người dân mới có thể tiếp nhận, ủng hộ và đặt niềm tin vào một giải pháp chính trị mới của một tổ chức chính trị đứng đắn và có viễn kiến. Chỉ như thế thì đất nước Việt Nam mới có tương lai.
 
 
1. Những kẻ mộng du có súng
"Mộng du" là hiện tượng của những người bỗng nhiên thức dậy đi lại, làm việc trong lúc vẫn ngủ, tức là hành động trong lúc thần kinh (bộ não) không hoạt động. Vì thế sau khi đã thực sự tỉnh khỏi cơn mộng du, người bị mộng du không thể hiểu nổi và nhớ những gì đã xảy ra với họ.
mongdu1
Cơn mộng du cộng sản đã gây ra cái chết tức tưởi cho hơn 100 triệu người trên thế giới và di chứng của nó vẫn còn tiếp tục kéo dài tại một số nước trong đó có Việt Nam.
Người bị mộng du không mắc chứng mất trí hay các chứng rối loạn thần kinh khác, có nghĩa là những kẻ mộng du hoàn toàn là những con người bình thường và khỏe mạnh. Trong trạng thái không có ý thức, người bị mộng du vẫn có thể nói và làm những chuyện lỳ quặc thậm chí phức tạp mà trong lúc tỉnh táo chưa chắc họ có thể làm được.
"Một cơn mộng du thường kéo dài từ vài giây cho đến nửa giờ. Người bị mộng du có thể mở mắt nhưng đôi mắt hoàn toàn vô hồn và biểu hiện trên khuôn mặt cũng trống rỗng. Nhìn họ giống như đã thức giấc nhưng những hành động lại vụng về kì quặc. Hành động của họ cũng khá đa dạng, có thể chỉ đơn giản như ra khỏi giường và đi loanh quanh trong nhà, đến phức tạp hơn như lái xe hoặc chơi một nhạc cụ" (*).
Các hành động diễn ra trong lúc mộng du đều không có sự chỉ dẫn của lý trí, diễn ra một cách vô thức vì bộ não vẫn đang nghỉ ngơi không làm việc và dù chỉ xảy ra trong một thời gian ngắn nhưng hậu quả của chúng đôi khi rất nghiêm trọng, ví dụ như hành động giết người.
Đó là hiện tượng mộng du của một con người cụ thể nào đó trong cuộc sống hàng ngày. Ngoài ra theo tôi, còn có một cơn mộng du xảy ra tập thể mang tính toàn cầu có tên gọi là "chủ nghĩa cộng sản". Cơn mộng du tập thể này đã gây ra cái chết tức tưởi cho hơn 100 triệu người trên thế giới và di chứng của nó vẫn còn tiếp tục kéo dài tại một số nước trong đó có Việt Nam.
Mặc dù đã bước sang thế kỷ 21, khi mọi sự thật về căn bệnh hoang tưởng "chủ nghĩa cộng sản" đã được làm sáng tỏ thì tại Việt Nam, một nhóm người vẫn không thể nào thoát ra khỏi cơn mộng du để trở lại làm người bình thường. Nhóm người đó không ai khác chính là ban lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam. Nghe các quan chức đảng nói chuyện, từ ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đến mấy ông tuyên giáo cấp huyện, xã… chúng ta đều dễ dàng thấy được một điều là họ sống như người cõi trên, hoàn toàn không có một chút thực tế. Họ không còn biết mình là ai, đang nói gì, làm gì và đang sống trong thời đại nào… Họ thật sự lạc lõng với đa số người dân Việt Nam và với nền văn minh của nhân loại.
Tất cả các đảng viên cộng sản từ trung cấp trở lên đều bị lùa vào một khu trại mang tên "trường đảng Nguyễn Ái Quốc" (Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh). Tại đây họ tiếp tục bị/được nhồi nhét vào đầu mớ lý thuyết độc hại và lỗi thời của chủ nghĩa cộng sản. Sau khi ra khỏi đây, trở về quê và đảm nhận nhiều vị trí quan trọng trong chính quyền địa phương, và dù họ nói năng hoạt bát, ăn mặc những bộ vét đắt tiền, dù nhìn bên ngoài họ đều khỏe mạnh, hát hay đàn giỏi… nhưng tâm hồn họ đã bị hủy hoại, họ nói và hành động như những kẻ mộng du. Bà thủ tướng Đức Merkel (một chính trị gia lão luyện, lãnh đạo nước Đức suốt 4 nhiệm kỳ) từng chỉ trích Putin rằng ông ta vẫn đang sống ở thế kỷ 19. Những người cộng sản Việt Nam cũng thế, họ cũng nói về cuộc cách mạng công nghệ 4.0 và họ cùng biết dùng những đồ điện tử xa xỉ như điện thoại Iphone nhưng trí tuệ của họ thì vẫn đang vất vưởng và du hành đâu đó ở thế kỷ 18-19.
mongdu2
Họ là những kẻ mộng du có súng.
Những bài nói chuyện hay diễn thuyết của các lý thuyết gia và tuyên giáo đảng cộng sản với cán bộ của họ luôn được giữ kín và không bao giờ công bố ra ngoài. Video clip nói chuyện của thiếu tướng Trương Giang Long, Phó tổng cục trưởng tổng cục chính trị Công an nhân dân kiêm Giám đốc học viện chính trị Công an bị lọt ra ngoài là một hy hữu và qua video clip đó người dân Việt Nam có thể thấy được não trạng mộng du của giới lãnh đạo chóp bu cộng sản. Không chỉ có mỗi ông Long mà bất cứ cán bộ tuyên giáo nào của đảng cũng đều suy nghĩ và phát ngôn như vậy. Họ không cần biết người khác nghĩ gì, nói gì về họ. Cứ mở miệng ra là họ phát như một cái máy về sự ưu việt của chủ nghĩa cộng sản, sự sáng suốt và tài tình của "đảng ta", sự vĩ đại của Putin "thần thánh" và rồi mọi sự xấu xa bất hạnh của Việt Nam hôm nay đều là do các thế địch thù địch gây ra...
Nghe họ nói, người có hiểu biết không khỏi không thương hại họ. Tuy nhiên, rất đáng lo lắng cho tương lai của dân tộc là đằng sau các luận điệu lạc lõng và hùng hồn, những khuôn mặt vô cảm và mãn nguyện đó lại là "chuyên chính vô sản", tức là công an, dùi cui, nhà tù, là đàn áp thẳng tay các tiến nói bất đồng với đảng. Những bản án hàng chục năm tù dành cho Mẹ Nấm, chị Trần Thị Nga, Hội Anh em Dân chủ là ví dụ.
Họ là những kẻ mộng du có súng.
Đừng thấy họ cười cười, nói nói vậy mà tưởng họ bình thường. Chỉ cần khác phe với họ thôi chứ chưa cần chống họ là một người nào đó, kể cả các đảng viên cao cấp như Đinh La Thăng đều không còn là "con người" trong mắt họ.
2.Những kẻ mộng du "dân chủ"
Với những kẻ mộng du thì cách giúp họ tỉnh lại thông thường là nhẹ nhàng đánh thức họ và nhất là đừng làm họ giật mình.
Với đảng cộng sản mộng du cũng phải như vậy. Một mặt phải đánh thức họ một cách thẳng thắn rằng vai trò lịch sử của họ đã hết, họ cần trở về với thực tại, với nhân dân mình. Công việc này đã và đang được tiến hành thường xuyên và khá tốt bằng sự lên tiếng và phản biện của trí thức Việt Nam trên các mạng xã hội. Mặt khác không được làm họ kinh động bằng những từ ngữ đao to búa lớn nhưng rỗng tuếch như : phải lật đổ cộng sản, phải thế nọ thế kia. Những kẻ cực đoan và thiếu hiểu biết nhân danh dân chủ thường hô hào kêu gọi lật đổ cộng sản bằng nước bọt cũng không khác gì những kẻ mộng du : Mộng du dân chủ.
Chính vì những kẻ mộng du dân chủ này vô tình tạo ra sự gắn bó tạm thời trong nội bộ đảng cộng sản. Ông Nguyễn Phú Trọng từng dọa các đảng viên cộng sản rằng "nếu mất đảng, mất chế độ là mất tất cả".
Những kẻ mộng du dân chủ rất nhiều và đa dạng. Có kẻ cho rằng phải dùng bạo lực mới lật đổ được đảng cộng sản (họ quên rằng Việt Nam Cộng Hòa với hàng triệu binh sĩ và sự trợ giúp to lớn từ Mỹ còn không giữ được miền Nam thì họ có thể làm được gì ?).
Có người thì cho rằng chỉ cần vạch rõ những thối nát của đảng là người dân sẽ đứng dậy đấu tranh. Sự thật là ai cũng thấy được sự thối nát của đảng cộng sản nhưng đứng dậy đấu tranh lại là chuyện khác. Quần chúng không tự đứng dậy mà phải luôn có một tổ chức động viên và lãnh đạo.
Có người cho rằng cứ "khai dân trí" tốt là người dân sẽ đứng dậy làm cách mạng, không cần các tổ chức chính trị và các đảng phái. Những người này không hiểu rằng dấn thân cho dân chủ luôn là ưu tư và quan tâm của một thiểu số nhỏ, là trí thức tinh hoa của dân tộc chứ không phải của đa số dân chúng. Ở đâu và ở thời nào cũng vậy.
Có những người tranh đấu vẫn cho rằng "cần hành động chứ không cần lý thuyết". Thử hỏi đã có một ai không tính toán, không nghiên cứu, không suy nghĩ thật kỹ mà làm được việc gì thành công, dù chỉ là mở một quán cà phê nhỏ ? Không có các nhà tư tưởng chính trị tiên phong vào thế kỷ 18 tại Châu Âu thì làm sao có các cuộc cách mạng công nghiệp và cách mạng dân chủ ? Một cuộc vận động tư tưởng (lý thuyết) phải luôn đi trước để dẫn dắt cho các cuộc cách mạng dân chủ. Không thể khác được.
mongdu3
Đang có một "trào lưu dân chủ mới" tại Việt Nam, đó là chờ đợi Mỹ, cụ thể ở đây là tổng thống Trump, sẽ "đánh" Trung Quốc hộ Việt Nam.
Hiện tại đang có một "trào lưu dân chủ mới" tại Việt Nam đó là thích thú và chờ đợi Mỹ, mà cụ thể ở đây là tổng thống Trump, họ hy vọng là Trump sẽ "đánh" Trung Quốc hộ Việt Nam. Họ cho rằng chiến tranh thương mại do Mỹ phát động sẽ làm Trung Quốc sụp đổ và nếu thế thì Đảng cộng sản Việt Nam cũng sụp đổ theo và thế là Việt Nam… có dân chủ. Ngay cả khi điều "viễn tưởng" đó xảy ra, Trump đánh gục Trung Quốc, Đảng cộng sản Việt Nam khủng hoảng và sụp đổ thì ai, tổ chức nào sẽ thay thế đảng cộng sản lãnh đạo đất nước ? Họ sẽ quản trị đất nước Việt Nam ra sao ? Liệu có "tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa" hay không ?
Đúng là cần phải có thời cơ và chiến tranh thương mại Mỹ-Trung có thể là một thời cơ lớn để dân chủ hóa đất nước nhưng đừng bao giờ quên rằng thời cơ chỉ đến với những người xứng đáng, là những người đã chuẩn bị để đón nhận thời cơ. Những người mộng du dân chủ đã chuẩn bị gì để đón nhận thời cơ ? Không lẽ đến lúc đấy rồi mới nghĩ đến chuyện thành lập đảng và viết cương lĩnh chính trị ?
Bài học từ Ai Cập hình như không giúp ích gì cho người Việt. Cuộc cách mạng đường phố, không người lãnh đạo, đã lật đổ được tổng thống độc tài Mubarak nhưng thành quả đó lại bị đảng "Anh em Hồi giáo" (một tổ chức tôn giáo đơn thuần, nhờ có tổ chức chặt chẽ) "cướp" mất ngay sau đó, thông qua một cuộc bầu cử tự do và dân chủ. Vì không hề có một tư tưởng chính trị căn bản nên đảng "Anh em Hồi giáo" của tổng thống Morsi nhanh chóng thất bại trong việc quản trị quốc gia nên bị tướng Sisi lật đổ. Ai Cập tiếp tục chìm sâu vào khủng hoảng.
Tới đây người viết xin giải tỏa một lấn cấn trong phong trào dân chủ Việt Nam rằng : các "tổ chức chính trị" và các "tổ chức xã hội dân sự" là khác nhau, dù là đồng minh với nhau. Các tổ chức xã hội dân sự được định nghĩa như là "những kết hợp tự nguyện của công dân nhằm theo đuổi một (vài) mục tiêu cụ thể nào đó và không có tham vọng cầm quyền". Trong khi đó một tổ chức chính trị là "để thể hiện một tư tưởng chính trị và sau đó là để thực thi một Dự án chính trị".
Theo đánh giá chủ quan của người viết thì Việt Nam hiện nay chỉ mới có các tổ chức xã hội dân sự chứ chưa có các tổ chức chính trị thật sự.
Chính vì mục tiêu khác nhau nên hành động cũng phải khác nhau. Các tổ chức xã hội dân sự ra đời nhằm giúp đỡ, cải thiện cuộc sống và tinh thần cho một nhóm đối tượng cụ thể nào đó nên không cần nhiều lý thuyết mà chỉ cần hành động. Ví dụ Hội Bầu bí tương thân hay Hội giúp đỡ dân oan chẳng hạn. Những hội này cần giúp đỡ ngay lập tức về tiền bạc vật chất để ủng hộ kịp thời cho những người dân oan đang màn trời chiếu đất hay những người gặp khó khăn, thiên tai... hơn là nghe rao giảng về… lý thuyết cách mạng.
Trong khi đó các tổ chức chính trị lại cần đưa ra một giải pháp thay thế toàn diện, khác với giải pháp hiện hành của đảng cộng sản (đã bị thực tế chứng minh là thất bại). Để làm được việc đó, thay đổi toàn diện xã hội, thì các tổ chức chính trị cần đưa ra, giới thiệu một Dự án chính trị và sau đó là thuyết phục, động viên người dân ủng hộ cho giải pháp đó. Khi đa số người dân ủng hộ và đồng thuận với giải pháp mới thì giải pháp cũ (của chế độ cộng sản) bắt buộc phải bị đào thải. Và đó chính là kịch bản của một cuộc cách mạng dân chủ ôn hòa.
Một tổ chức chính trị muốn làm từ thiện thì không thể công khai mà phải giấu thật kỹ vì nếu không chính quyền sẽ chụp mũ cho người nhận là "nhận tiền của các thế lực thù địch để lật đổ chính quyền". Trong khi đó các tổ chức xã hội dân sự càng công khai kêu gọi chừng nào chuyện đóng góp thì càng nhận được nhiều sự ủng hộ bấy nhiêu. Như vậy "hành động" của các tổ chức chính trị không thể giống với các tổ chức xã hội dân sự được, và đó là sự bình thường. Chúng ta cùng hỗ trợ cho nhau và cho người dân. Người lo chuyện trước mắt, người lo chuyện lâu dài. Không nên hiểu sai vấn đề rồi trách móc rằng các tổ chức chính trị chỉ "lý thuyết" mà không "hành động" gì.
Hoạt động chính trị mà không có tư tưởng chính trị, không có tổ chức, không có lý luận, không có đội ngũ cán bộ nòng cốt thì đó chỉ là… mộng du dân chủ. Các cá nhân chỉ là những chiếc đũa, chính quyền thích bẻ lúc nào thì bẻ. Sỡ dĩ cần lên tiếng phản đối các nhà "dân chủ mộng du" là thay vì giúp ích cho phong trào dân chủ Việt Nam thì họ lại làm phân tán sự chú ý của dư luận, làm mất đi sự nghiêm túc và cao đẹp của các hành động dấn thân vì dân chủ và cuối cùng là nó làm cho người dân mất niềm tin vào các tổ chức chính trị đứng đắn và mất niềm tin vào một tương lai tốt đẹp của dân tộc Việt Nam.
Như vậy, dù là "mộng du cộng sản" hay "mộng du dân chủ" thì cũng đều nguy hiểm và có hại. Đã đến lúc người dân và trí thức Việt Nam cần nhận diện rõ các loại mộng du này để tẩy chay và tránh xa chúng. Chỉ khi đó người dân mới có thể tiếp nhận, ủng hộ và đặt niềm tin vào một giải pháp chính trị mới của một tổ chức chính trị đứng đắn và có viễn kiến. Chỉ như thế thì đất nước Việt Nam mới có tương lai.
Việt Hoàng
(08/08/2018)
(*) http://vietnamnet.vn/vn/khoa-hoc/giai-ma-hien-tuong-mong-du-22689.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét